ĐỨA CON BỊ XUA ĐUỔI

11/09/2016 20:13    Lượt xem: 14

Một người đàn ông nọ góa vợ, sống với đứa con trai nhỏ tuổi. Ông rất mực yêu thương con. Một ngày nọ, ông có công việc phải đi xa để con ở nhà. Không may, bọn cướp đến đốt làng nơi cha con ông ở và bắt cóc đứa con trai của ông. Khi người đàn ông bất hạnh trở về, nhìn thấy cảnh điêu tàn sau đám cháy, rất đỗi hoảng loạn và rối trí. Nhìn thấy xác một đứa trẻ bị thiêu cháy, cứ ngỡ là con trai mình, người đàn ông đau đớn khóc than không ngừng. Ông tổ chức nghi lễ chôn cất, gom nhặt tro cốt và đựng trang trọng trong một chiếc túi nhỏ mà ông ngày đêm giữ bên mình.

 

Không lâu sau, đứa con trai ông trốn thoát được khỏi bọn cướp và tìm được đường về làng. Lúc nửa đêm, cậu bé tìm đến căn lều người cha mới dựng gần đó và gõ cửa. Người cha, vẫn còn chìm ngập trong buồn thương, yếu ớt hỏi vọng ra: “Ai đó?” Đứa bé trả lời: “Cha ơi, là con đây, mở cửa cho con đi cha!” Nhưng, vì quá bối rối và đau khổ, lại một mực cho rằng con mình đã chết, người cha nghĩ có lẽ một cậu bé nào trong làng đang đùa trêu mình. Ông quát to: “Cút đi!” rồi lại tiếp tục khóc than. Đợi mãi không được, cậu bé liền bỏ đi.

 

cửa đóng.jpg

 

Từ đó, hai cha con chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.

 

Sau câu chuyện này, Đức Phật dạy rằng “Đôi khi, ở đâu đó, bạn nhận lầm một điều gì là sự thật, là chân lý. Vì quá bám chấp vào quan kiến sai lầm này, khi chân lý thực sự đến gõ cửa, bạn sẽ nhất định không mở cửa. Bạn sẽ để tuột mất cơ hội giác ngộ vô cùng hiếm có, hy hữu.”


(Sưu tầm)

Ý kiến của bạn

Copyright © 2014 - YDAvietnam.org. All rights reserved

184B Xuân Diệu, Quận Tây Hồ, Hà Nội
Email: ydavietnam@gmail.com