SỰ HY SINH CỦA NGƯỜI MẸ

04/08/2016 21:18    Lượt xem: 936
Mẹ tôi chỉ có một mắt. Tôi ghét bà vì bà làm tôi xấu hổ. Mẹ tôi có một quầy hàng nhỏ ở chợ trời. Bà nhặt nhạnh rau cỏ và bán tất cả mọi thứ để có tiền chi tiêu cho hai mẹ con. Thế rồi có một ngày khi tôi còn học tiểu học, tôi còn nhớ đó là ngày thể thao. Mẹ đã tới làm tôi vô cùng xấu hổ. Làm sao bà có thể làm thế với tôi? Tôi ném cho bà một cái nhìn tức tối và bỏ chạy. Ngày hôm sau ở trường chúng bạn bắt đầu chế giễu tôi “Mẹ mày chỉ có một mắt?!”.



Tôi ước gì mẹ bỗng nhiên biến mất khỏi thế giới này. Tôi hỏi bà “Tại sao mẹ không có con mắt bên kia? Mẹ sắp biến con thành trò cười rồi. Sao mẹ không biến mất đi?” Mẹ tôi không trả lời. Tôi nghĩ là mình hơi tệ nhưng đồng thời cũng thấy hả vì đã nói được điều mà tôi đã luôn muốn nói. Có lẽ chưa bị mẹ phạt nên tôi còn cho là mình đã không làm bà tổn thương ghê gớm gì cho lắm.

Đêm đó, tôi tỉnh dậy và đi xuống bếp để lấy nước uống. Mẹ đang ngồi lặng lẽ khóc ở đó, như thể sợ rằng sẽ làm tôi thức giấc. Tôi nhìn bà rồi quay đi. Vì những điều đã nói lúc trước, có một cái gì đó như bóp nghẹt một góc trong trái tim tôi. Dù vậy, tôi ghét mẹ, người chỉ khóc bằng một mắt. Vì vậy tôi tự nhủ rằng tôi sẽ lớn lên và sẽ thành công bởi tôi ghét người mẹ một mắt và sự nghèo túng đến tuyệt vọng của chúng tôi.

Sau đó tôi học hành vô cùng chăm chỉ. Tôi đi khỏi nhà lên học ở Seoul và được nhận vào trường Đại học Seoul với tất cả sự tự tin của mình. Rồi tôi lấy vợ. Tôi mua được một căn nhà và chúng tôi có con. Giờ tôi đang sống cuộc sống hạnh phúc của một người đàn ông thành đạt. Tôi rất vui vì chỗ tôi ở không có gì nhắc tôi nhớ đến mẹ mình.

Tôi đang tận hưởng niềm hạnh phúc này thì bỗng một hôm có một người không mong đợi đến gặp tôi “Cái gì thế  này?! Ai đây chứ?!” Đó là mẹ tôi ... vẫn chỉ có một mắt. Cảm giác như thể cả bầu trời đổ sụp xuống đầu tôi. Con gái nhỏ của tôi bỏ chạy vì sợ con mắt của mẹ tôi.

Tôi hỏi “Bà là ai? Tôi không biết bà!” và cố nói như thật. Tôi quát lên với bà “Sao bà dám tới nhà tôi và làm con tôi sợ! Hãy ra khỏi đây ngay!” Mẹ tôi nhẹ nhàng trả lời “Ôi, tôi xin lỗi. Có lẽ tôi nhầm địa chỉ” và bà đi khuất. Ơn trời, bà không nhận ra tôi. Tôi thấy nhẹ cả người. Tôi tự nhủ cho tới cuối đởi, tôi sẽ không quan tâm hay suy nghĩ về việc này, và cảm thấy thật thanh thản.

Một hôm, tôi nhận được một bức thư mời họp trường phổ thông. Tôi nói dối vợ phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, vì tò mò, tôi đi về chiếc lều cũ kỹ mà trước đây tôi thường gọi là nhà, tôi thấy mẹ ngã trên nền đất lạnh nhưng tôi không nhỏ một giọt nước mắt nào. Trong tay bà cầm một tờ giấy ... đó là một lá thư gửi cho tôi.



Bà viết:
“Con trai, mẹ nghĩ giờ mình đã sống đủ rồi. Và mẹ sẽ không lên Seoul nữa. Nhưng nếu mẹ muốn thỉnh thoảng con về thăm mẹ thì có quá nhiều không? Mẹ nhớ con nhiều lắm. Và mẹ rất vui mừng khi nghe nói con sẽ về họp trường. Nhưng mẹ đã quyết định không tới trường ... vì con ... Mẹ xin lỗi vì chỉ có một mắt và đã làm con phải xấu hổ. Con biết không, khi con còn nhỏ xíu, con đã bị một tai nạn và mất một mắt. Làm mẹ, mẹ không thể đứng đó nhìn con phải lớn lên chỉ còn một con mắt. Vì vậy, mẹ đã cho con mắt của mình. Mẹ rất tự hào vì con trai mình đã được nhìn thấy cả thế giới mới thay cho mẹ, bằng mắt của mẹ. Mẹ chưa bao giờ giận vì bất kỳ điều gì con làm. Vài lần con tức giận với mẹ, mẹ tự nhủ “đó là bởi vì con nó yêu mình”. Mẹ rất nhớ thời gian khi con còn ở bên mẹ. Mẹ nhớ con nhiều lắm. Mẹ yêu con. Con chính là thế giới đối với mẹ”



Thế giới quanh tôi chợt đổ vỡ tan tành. Tôi đã ghét người cả đời chỉ sống vì tôi. Tôi khóc thương Mẹ. Tôi không biết làm cách nào có thể bù đắp cho hành động tồi tệ của mình.



Bài học đạo đức: đừng bao giờ ghét bỏ ai vì họ khiếm khuyết. Đừng bao giờ bất kính với cha mẹ, đừng bỏ rơi và đánh giá thấp sự hy sinh của họ. Họ cho ta cuộc sống, dành hết những gì tốt đẹp để nuôi ta lớn lên, cố gắng cho chúng ta một cuộc sống tốt hơn cuộc sống của họ. Cha mẹ không bao giờ mong muốn những điều xấu đến với con cái ngay cả trong những giấc mơ tồi tệ nhất. Họ luôn cố gắng chỉ ra con đường đi đúng đắn và là nguồn động lực cho chúng ta. Cha mẹ hy sinh tất cả vì con cái, tha thứ những lỗi lầm của chúng. Không có cách nào có thể trả được ơn của cha mẹ. Chúng ta chỉ có thể cố gắng đem lại cho họ những thứ họ cần, mà những thứ họ cần chỉ là thời gian, tình yêu thương và lòng kính trọng.

(Sưu tầm)

Ý kiến của bạn

Copyright © 2014 - YDAvietnam.org. All rights reserved

184B Xuân Diệu, Quận Tây Hồ, Hà Nội
Email: ydavietnam@gmail.com